Hello 18 :*

2-12-2011 – Cách đây tròn 18 năm, con đã được mẹ sinh ra trên đời..
Cảm tạ bố mẹ đã sinh con ra, cho con cuộc sống đủ đầy và tràn ngập yêu thương. Cảm ơn bố mẹ vì đã cùng con đi qua những chặng đường của 18 năm qua… Dù có quá nhiều khó khăn nhưng con đã thấy mình thật hạnh phúc vì luôn có bố mẹ ở bên 

18 năm qua chắc chắn rằng đã có những điều làm được và chưa làm được, có thể có những niềm hạnh phúc và cả sự nuối tiếc nhưng đến hôm nay con vẫn luôn thấy mình được bọc trong một cái bọc ấm áp có tên Gia Đình. Thật may mắn Đã có những lúc con suy nghĩ tiêu cực, con làm những việc làm tổn thương bố mẹ, con chỉ nghĩ đến cảm nhận của riêng con.. nhưng cuối cùng cái con nhận ra được là giá trị của bản thân và Gia Đình.

Cảm ơn mẹ yêu quý đã cùng con bước qua giai đoạn tuổi dậy thì đầy những ẩm ương và những gì nhiều hơn thế ;) )
Cảm ơn bố thân yêu đã dạy con nhiều hơn một người thầy khi ở nhà.
Cảm ơn chị đã dạy cho em rất nhiều thứ hay ho ;) )
Cảm ơn em Mai đã cho chị biết cảm giác làm chị của 1 đứa em to xác hơn mình là như thế nào :) )
Con luôn tự hào vì được làm con của bố mẹ…. Cảm ơn vì được mẹ sinh ra, cảm ơn kiếp luân hồi vì con đã được tạo nên từ giọt máu của bố…

Con vẫn chỉ nghĩ tại sao bố mẹ không tâm lí hơn mà không nghĩ đến những hành xử của bản thân, con chỉ biết mong muốn nhiều hơn ở bố mẹ mà không biết tự mình cố gắng… Cảm ơn bố mẹ đã cho con nhiều bài học trong cuộc sống. Những bước chân chập chững đầu tiên, những tiếng bập bẹ đầu tiên, những cái chữ con số đầu tiên… nếu không có bố mẹ thì sẽ chẳng ai dạy con trước khi biết đến trường mẫu giáo và sau đó là trường cấp 1, cấp 2, cấp 3.. Bởi trường học đầu tiên là trường đời, ở đó con có bố mẹ chỉ dẫn đường đi.. Sẽ thật sáo rỗng nếu con chỉ biết nói những lời này.. Nhưng dù sao đi nữa, điều con muốn nói nhất vẫn là cảm ơn bố mẹ của con, chị của em, em của chị đã cho con một gia đình tuyệt vời, ở nơi đó, mọi thứ luôn hoản hảo. Đến bây giờ, khi phải ở xa nhà mình gần 300 km, không được ở bên mẹ hàng ngày, không được ăn cơm mẹ nấu,.. con mới nhận thấy mình đã lớn (mà không lớn cũng phải lớn^^) và phải biết cố gắng nhiều hơn. Con yêu và nhớ bố mẹ rất nhiều >:D<

Giá mà bây giờ con có cánh cửa thần kì của Doraemon nhỉ :”>, một bước thôi là ở nhà mình rồi, 300km sẽ chỉ là qua một cánh cửa. Mơ mộng thôi :P

Cảm ơn anh/chị/bạn/em của em/tớ/chị đã luôn ở bên, lắng nghe những tâm sự, đọc những tin nhắn dài loằng ngoằng rồi cho lời khuyên… Rất rất cảm ơn vì sự hiện diện đó Dù cuộc sống này có rất nhiều phiền muộn, có thể nỗi buồn bực còn nhiều hơn cả niềm vui thì em/tớ/chị vẫn luôn tự hào vì có các anh, chị/bạn/em bên cạnh…

Cũng nhờ những người bạn mới quen mà tớ cũng đã nhận ra được nhiều điều trong cuộc sống. Muốn sống cũng chẳng đơn giản tí nào, nhỉ?? Anw, cảm ơn nhé! 

Trong năm qua, đã ít nhất một lần tớ làm tổn thương ai đó thì xin hãy bỏ qua và mỉm cười nhé.. Tớ đã cố gắng sống tốt, dù có được ghi nhận hay không.. 

Dù bây giờ đang rất chán nhưng thôi thì… Happy B-day to me :*** Chúc mình sẽ học tốt, sống khỏe, đạt được nhiều mục tiêu. Hehehe, chào tuổi 18 ;)

18 without nỗi buồn ;) ……………. LOVE U, MY GIRL! :*

Một chút nước mắt cho đêm dài lạnh vắng…

Một chút vỗ về cho những gì đã bỏ quên quá lâu trong tôi…

Và xin một chút ít nụ cười ấy cho những cảm xúc khô cằn…

Đã bỏ bê WP khá lâu.. Bây giờ, trở lại đây, tôi vẫn giữ tươi nguyên những cảm xúc ấy, có chăng chỉ là thêm những chuyện rắc rối mà thời gian qua tôi phải một mình chịu đựng :) Khó khăn, thách thức ấy là dành cho tôi, chừng ấy chuyện diễn ra đủ để tôi nhận ra giá trị, vị trí của bản thân, hiểu thêm chút ít gọi là cuộc đời. Tôi không thể định nghĩa được những thứ đã qua ấy là gì, chỉ biết rằng nó đã ảnh hưởng khá nhiểu đến cuộc sống hiện tại vốn lặng sóng của tôi. Vậy mà giờ đây, tôi đã phải tập làm quen của nó, nó đi theo tôi vào tận ngõ cụt của giấc mơ, rồi mỗi sáng mai thức dậy, câu chuyện giữa chúng tôi cứ thế lại làm tôi mất tập trung vào tất cả..

Cái vòng luẩn quẩn và chùng chình ấy không biết bao giờ mới có thể kết thúc.. Họ không biết họ đang có gì và cần gì. Cái tôi muốn là thoát khỏi cái vòng xoáy đó vì tôi đã quá mệt mỏi. Tôi biết xét về một phần nào đó thì..tôi sai. Ai cũng có ít nhất một lần mắc lỗi. Nhưng có phải ai cũng đủ dũng cảm dám nhận ra lỗi của mình không?? :) Tôi đã từng có lỗi hay ai đó cũng có thể nói rằng tôi-mắc-tội.. Không ai hiểu tôi đã phải dứt dáy như thế nào.. Không ai biết tôi đã phải che giấu nỗi đau bằng một cái nhìn đầy nhân đạo cho bản thân thế nào… Tôi cố gắng bao biện cho bản thân. Nhưng thực sự vẫn-có-ít-nhất-một-người xem tôi như kẻ tội đồ. Xem ra..tôi thật tệ!…

Tôi vẫn như thế, luôn tuyệt vọng và cô đơn cùng cực. Bao nhiêu nụ cười mới đủ, bao nhiểu nước mắt mới thỏa nỗi lòng đây?? Có chăng chỉ là cô-gắng-cười-gượng-gạo :)

God bless him...

Hôm qua, ngày 24.9.2011, một người bạn cùng lớp cấp 2 của tôi đã mãi mãi rời xa thế giới này để đến một nơi có lẽ sẽ tốt đẹp hơn cho bạn ấy. Sơn ơi, ở đó sẽ không có bệnh tật hành hạ bạn nữa đâu.. Hãy sống thật hạnh phúc nhé. Mọi người luôn nhớ đến bạn. Thật đấy!

 

Tôi đã đến thắp nén hương cầu mong bạn ấy được siêu thoát, được bằng an nơi chín suối, được yên giấc ngàn thu.. Nhìn di ảnh của bạn ấy trên bàn thờ, tôi không cầm nổi nước mắt nữa. Vẫn gương mặt ấy, mặc áo trắng.. Bạn ấy mới chỉ 18 tuổi thôi mà. Bạn ấy mới kịp tròn 18 tuổi trước đó 12 ngày. Thật quá oan nghiệt. Ông trời đã cướp mất bạn ấy từ tay mọi người mất rồi.. Hôm qua là một ngày tồi tệ khi tôi nhận được tin dữ này. Biết bạn bệnh đã lâu, bạn cũng nói đã chữa khỏi rồi.. Thế nhưng một tuần gần đây bạn ấy cảm rồi cứ thế ra đi đột ngột, không cho ai biết một điều gì. Thương cho số phận nghiệt ngã của bạn quá bạn ơi, chính bạn cũng không ngờ mình ra đi cơ mà, làm sao biết mà nói trước cho mọi người được.. Mới mấy ngày trước thôi, bạn còn lên facebook nói chuyện với các bạn lớp ta. Vậy mà hôm qua nghe tin đó, tôi thực không tin nổi, như sét đánh ngang tai.. Tất cả quá bất ngờ Sơn ơi!!

 

Chưa bao giờ tôi cảm nhận thấy cái chết nhẹ nhàng và đau đớn như thế! Bạn ra đi khi tuổi còn trẻ, bố mẹ bạn đang khóc tiễn đưa bạn đấy, mọi người đang khóc.. Vào đứng cạnh quan tài, tôi chỉ biết khóc. Có nói gì bây giờ cũng là vô nghĩa nhưng thực sự tôi không dám tin đâu.. Nghĩ đến vẫn cứ không muốn tin. Đến đêm nằm ngủ tôi cũng chỉ mơ thấy cảnh tượng ấy. Sơn nằm đó, quá gần mà quá xa. Bạn ra đi quá đột ngột, bạn còn sắp được đi học cơ mà, sắp thi lấy bằng lái xe nữa.. Bao nhiêu là dự định Sơn nhỉ, vậy mà không bao giờ thực hiện được nữa rồi.. Nhìn mẹ Sơn đau đớn khóc con như thế, tôi cũng thấy lòng mình quặn thắt. Thử hỏi mất đi đứa con mang nặng đẻ đau, bố mẹ nào không đau cho được??? Đã nhiều lần tôi làm bố mẹ buồn, tôi còn dại dột nói đến cái chết trước mặt bố mẹ.. Có lẽ từ bây giờ, tôi sẽ tự nhủ mình phải biết suy nghĩ, biết hành động đúng đắn hơn, biết quan tâm đến những người thân yêu của mình nhiều hơn.. Chắc chắn rằng, với mỗi ông bố bà mẹ, không có nỗi mất mát nào lớn hơn nỗi đau mất con. Nhìn thấy dòng chữ “Trần Nhất Sơn – Hưỏng dương 19tuổi” tôi lại cứ oà khóc. Thử nghĩ xem nếu mình luôn nghĩ đến cái chết, luôn xem nó là cách kết thúc mọi buồn phiền, nếu chết đi thì bao nhiêu người sẽ càng đau đớn hơn?? Nếu vậy, thực sự tôi sẽ là đứa con bất hiếu.. và không bao giờ có thể rửa sạch tội!

 

Hôm nay đi đưa tang Sơn, đó là chặng đường cuối cùng mà tôi cùng các bạn đã tiễn Sơn đến một nơi yên bình hơn.. Dòng người đông đúc và xen lẫn trong đó chỉ là những tiếng nấc nghẹn ngào, tiếng than trách ông trời sao quá nghiệt ngã.. Ai cũng không cầm được nước mắt nữa. Tiễn bạn lên đường mà lòng tôi nghẹn đắng. Sao ông trời ác độc thế?? Ở vào cái tuổi đẹp nhất, khi các bạn cùng trang lứa bắt đầu thời gian học tập ở giảng đường Đại học thì Sơn phải đi đâu thế này? Ở nơi đó có lạnh không Sơn ơi?!!.. Có cô đơn không Sơn??… Kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, đau xót.. Nhìn hai người em của Sơn mà tôi cũng thấy đau quá. Cậu em trai mang di ảnh của anh trai đi, em gái mới hơn 4 tuổi được bà bế, mặc bộ đồ đen, chít khăn tang. Mẹ Sơn khóc lên khóc xuống.. Chắc có lẽ hai đứa trẻ còn quá nhỏ để có thể ý thức về cái chết.. Chúng nó chắc chỉ nghĩ anh trai chúng sẽ đi vắng một thời gian, mà không biết rằng sẽ mãi mãi không gặp được anh trai của mình nữa..

 

Hãy ngủ thật ngon Sơn nhé! Sơn luôn ở trong tim mọi người.. Ở nơi đó, phải thật hạnh phúc nhé…

 

Những ngày này thực sự mệt mỏi, mệt chuyện của riêng mình rồi lại vướng vào những chuyện không đâu, không liên quan đến mình.. Mệt mỏi, bế tắc đến mức chỉ nghĩ mình sẽ chết ngay lúc này, chết quách đi rồi sẽ chẳng phải bận tâm gì nữa..

Trong chuyện vừa rồi, cũng có lúc nghĩ mình đã sai, mình là nguyên nhân của mọi chuyện rắc rối. Rắc rối này tiếp nối rắc rối kia, cứ thế thành một đám bòng bong không thể nào gỡ rối.. Nhưng rồi lại nghĩ sâu hơn thì nguyên nhân chủ quan đâu phải do mình đâu.. Chính mình cũng không muốn điều đó xảy ra cơ mà. Vậy mà cuối cùng người ”buộc” phải nhận sai là mình.. Cái cảm giác bị người khác hiểu nhầm mới tồi tệ làm sao, không thể làm gì, không biết dùng ngôn từ thế nào để thanh minh nữa. Nhưng thanh minh có được gì đâu nào. Thanh minh là thú tội! Trong chuyện này, có lẽ hiểu nhầm sẽ là chuyện đương nhiên nhưng mình đã không nghĩ đến cảm giác tồi tệ này trước đó. Thật nực cười.. Chỉ vì họ đều cho là không ai có lỗi nên mình mới phải trăn trở, day dứt thế này đây.. Cho đến bây giờ, khi tất cả những gì tồi tệ nhất đều trút xuống  thì chỉ còn mình tôi đau đớn, quằn quại trong nỗi đau này.. 

Nếu như chính tôi là người có lỗi thì trong cuộc đời này, tôi sẽ không bao giờ được HẠNH PHÚC…

Nghĩ đến cái chết một lúc.. Thực sự muốn chết đi.. Cuộc đời cho ta được sống nhưng lại buộc ta vào muôn vàn nỗi đau, bắt ta phải chịu đựng, buộc ta phải chủ động đi tìm Thần chết!! Tôi cũng muốn mình được hạnh phúc.. Nhưng sao khó quá.

7.9.2011

Lớp học ơi thân thương...

 

Vào những ngày đầu năm học này, khi ngắm nhìn những cô cậu học sinh áo trắng, áo dài tới trường.. lòng tôi lại trào lên bao cảm xúc. Cái cảm xúc của một cựu học sinh năm nay không còn được dự lễ khai giảng ở trường cấp 3 nữa.. Khi không còn cơ hội được ngắm nhìn thầy cô, bạn bè ở trường, không còn được ngồi học ở bàn thứ 3 dãy ngoài cùng nữa tôi mới nhớ da diết quãng thời gian đã vô tình đánh mất ấy.. Cõ lẽ đến lúc này, tôi mới nhận thấy hết được giá trị của ngôi trường tôi đã trải qua 3 năm vừa rồi…

 

Làm sao có thể quay lại được nữa, làm sao để được một lần đứng dự lễ khao giảng, tổng kết..một lần nữa?? Không bao giờ.. :) 5.9 năm nay, trống ngực không còn bồi hồi như những năm trước mà thay vào đó là một nỗi buồn khó tả. Có đi xa rồi mới thấy nhớ, thấy trân quý những ngày tháng trước đây vô cùng… Tôi của ngày xưa ơi, nhớ mày lắm rồi..

 

5.9 năm nay, không còn thướt tha áo dài trắng, không còn một lần được đi trên con đường dẫn vào lớp học thân thuộc, không còn ở dưới mái trường ấy, đứng đầu hàng để được chào cờ, để được hát Quốc ca nữa.. Tôi của bây giờ mới thấy luyến tiếc làm sao.. làm sao để được quay lại ngày xưa ấy, để lại được trải qua những năm tháng đáng nhớ của tuổi học trò.

 

Chưa bao giờ tôi muốn được là học sinh cấp 3 như lúc này.. Tôi nhớ cái cảm giác của 3 năm qua lắm. Và cũng chẳng bao giờ tôi có thể làm thế nữa. Phải nói thế nào nhỉ? Nhớ tuổi học trò của tôi đến da diết, quay quắt… Chỉ khi không còn được đến ngôi trường ấy nữa tôi mới biết mình muốn làm lại những năm tháng ấy thế nào. Nhớ những lần đi học muộn, nhớ những lần dậy muộn rồi quyết định nghỉ học luôn buổi hôm ấy, nhớ những lần Quỳnh và An ngồi tìm ảnh cưới Hàn Quốc :)) .. Không còn quay lại được nữa nhỉ? :)

 

Bây giờ mỗi chúng ta đã chọn cho mình một con đường, một cuộc đời khác nhau, chúng ta không còn được ngồi chung trong lớp học 12D ngày ấy nữa.. Nhưng hãy nhớ về nhau, về những năm tháng đẹp đẽ ấy.. Chúc các bạn của tôi hạnh phúc và thành công… :*

 

 -Tép Béo-

04.9.2011

Trước ngày tựu trường…

Tôi đi tìm tôi.

Thực sự mệt mỏi… Ngay lúc này đây, tôi cảm thấy mình thật thừa thãi và vô dụng, như kiểu một món đồ bị bỏ đi vậy. Cảm giác này là gì? Xin ai đó hãy kéo tôi ra khỏi  đây đi, không chịu được nữa rồi. Một vấn đề không mấy quan trọng nhưng lại là mối bận tâm suốt một ngày nay, không hiểu bản chất thực sự là gì đây và tôi phải làm thế nào thì mới được cho là đúng??

 

Nếu con diều ấy không còn buộc chặt vào sợi dây nữa mà đã bay tự do… thì trong hoàn cảnh đó, có phải mình là cái kéo cắt phăng sợi dây đó đi không? Chắc chắn là không rồi, vì dây quá mỏng nên diều mới bay đi mất thôi… Thực sự nó là vậy mà, phải không?

 

Đã sang ngày mới rồi..và cũng không thể chợp mắt được. Đau đầu vì những sợi dây rườm rà này quá. Có nên tách hẳn ra mà biến mất không.. Đã nghĩ về cái chết. Cái chết có đơn giản như ta vẫn hằng nghĩ không, đó là một thế giới khác với những suy nghĩ khác. Đã bao giờ thử chết đi để biết cảm giác được sống lại là như thế nào chưa?? Tại sao lại phải chịu đựng những chuyện này? Tại sao??

 

Có lẽ tôi đang thực sự cô đơn. Cái cảm giác ấy thật khó chịu. Đúng là “trăm năm cô đơn”. Cô đơn bám riết lấy tôi và có thể chính tôi đã tìm đến cô đơn… Uh, ai cũng bỏ ta mà đi hết, chỉ có cô đơn là chung thủy mãi thôi :)

 

Thèm nghe một giọng nói quen thuộc

 

Thèm một cái ôm thật chặt

 

Thèm được đọc một tin nhắn

 

 

Và còn nhiều thứ khác mà những người cô đơn luôn phải “thèm… như tôi, bây giờ.

 

4.8.2011

...

       Đang vào những ngày cuối tháng Bảy, vào những giây phút tôi buộc phải dũng cảm đối mặt  với kết quả thi sau 12 năm đèn sách. Có lẽ cảm xúc bây giờ chẳng khi nào là ỔN cả, ổn làm sao ổn được khi tôi biết kết quả bài thi sẽ không được như mong đợi, tôi thất vọng về chính bản thân, cảm giác nặng nề khi biết sau đó là nỗi thất vọng của bố mẹ, anh chị và cả những người họ hàng đang ngày nào cũng lo lắng hỏi thăm đã biết điểm chưa.. Bao nhiêu khó khăn mà tôi sắp phải đối mặt. Có lẽ tôi chưa học hành chăm chỉ nên sẽ phải chịu thất bại đầy cay đắng và nhục nhã này. Nhưng bằng ấy những ê chề tôi phải vượt qua làm sao so được với nỗi lòng cua bố mẹ. Họ luôn lo lắng cho tôi, cổ vũ, động viên tôi..nhưng giờ đây tôi sắp làm họ phải thất vọng. Cái lỗi của tôi là quá lớn phải không???

       Cố gắng? Phải nói thực sự tôi đã cố gắng rất nhiều nhưng hình như mọi sự cố gắng ấy đều không mang lại kết quả. Học hành 12 năm rồi thi cử, cuộc đời được quyết định chỉ trong 9 tiếng làm bài thi cả 3 môn ấy. Nếu muốn thì cũng có thay đổi được gì nữa đâu.. Và sắp tới đây có lẽ không khí trong gia đình sẽ thật nặng nề. Ngày tháng ấy sẽ qua đi nhưng với tôi đó là bài học lớn mà tôi suốt đời sẽ phải mang theo..

       Trước đây, tôi cũng đã từng suy nghĩ rất nhiều trước khi quyết định bước đi trên con đường đầy thử thách này. Dẫu biết trước có thể sẽ gặp nhiều khó khăn nhưng đó là ước mơ nên tôi quyết tâm vượt qua bằng được. Và để đi đến ngày hôm nay, có thể, à không, phải nói là chắc chắn khi mà tôi đã thất bại hoàn toàn thì đó không phải do quyết định trước đây mà là do tôi đã có những bước đi chưa đúng trên con đường đã chọn ấy.

      Tôi đã thất bại và tôi không mong bây giờ mọi người có thể an ủi.. Tôi nghĩ có lẽ mình nên chấp nhận kết quả của sự cố gắng đó. Rồi mọi người có thể chỉ trích, chê bai tôi..và rất nhiều những điều tồi tệ khác nữa.. Biết làm sao được. Tôi thực sự chán ghét và thất vọng về bản thân, chưa bao giờ như lúc này! Tôi đã thất bại theo cách của riêng tôi!

Những tháng ngày ôn thi vất vả đã qua và giờ đây là những ngày cuối tháng Bảy - thời gian tôi sắp phải dũng cảm đối mặt với kết quả thi…

26.7.2011.



  • Hôm qua một cô bạn đã lên xe hoa về nhà chồng. Thật nhiều cảm xúc… Trăm năm hạnh phúc nhé bạn của tôi :)
  • Đang rất mệt vì ốm. Đau đầu vì chọn trường để làm hồ sơ.
  • Học hành. Thi cử. Lớp 12 đấy! :)
  • 

21.3.2011

Hôm qua tôi có cơ hội gặp lại một người quen cũ. Thực ra mà nói, tôi cảm thấy khá thoải mái nhưng không hẳn thế… Lúc đó tôi muốn khóc, khóc cho chình bản thân mình. Cười cười nói nói nhưng trong lòng lại có một nỗi buồn mơ hồ khó chạm tới. Tôi vui vẻ nhưng đó không phải là tất cả. Tôi thấy nặng lòng lắm…

Mặc dù biết đến đó rồi tất yếu sẽ gặp nhưng tôi cũng đã đến đấy thôi. Vậy như là chính tôi đã muốn tìm gặp lại con người cũ trong quá khứ cũ mèm của mình. Ánh mắt. Nụ cười. Lời nói. Tất cả như cuốn tôi vào một vòng tròn của nơi xa xôi đó. Tôi không chắc mình có thể khóc lúc đó. Chỉ là ý muốn mà thôi. Có lẽ vậy, đôi khi ta nên tìm gặp lại mình ngày xưa để xem mình đã khác xưa thế nào.

 Nhưng tất cả những gì tôi có thể làm lúc đó là vui vẻ như ngày xưa tôi từng thế. Thôi thì đã xa lắm rồi, đừng giữ nữa bởi số phận đã cho nó đi xa nhẹ nhàng như thế. Dù sao cũng cảm ơn rất nhiều. Giờ tôi chỉ muốn cân bằng, không muốn buồn nhiều khi nghĩ về chuyện đã qua nữa :) Thôi vậy… Tôi rất muốn vui vẻ thực sự nhưng dường như không thể nữa rồi.

***

 Và tất cả đổi thay rồi. Và em nay cũng khác
Em hát khác xưa rồi, khóc cũng khác xưa theo

Bôrix Cóonilốp

An Jess

♦ 7.2.2011 ♦

Spring coming...

 
♦ Cho 2010, cho một năm nữa lại đi qua với biết bao kỉ niệm đáng nhớ :)  

Vào những giờ giáp tết bận rộn, tôi vẫn cố gắng dành cho mình một góc riêng, để ngẫm lại những điều đã qua  để rồi nhớ, rồi quên.. 2010 quả là một năm để lại trong tôi rất nhiều cảm xúc. Một năm qua đi với bao nhiêu là dự định, kế hoạch. Có những thứ đã thực hiện những cũng có những thứ còn dở dang. Tôi có buồn nhiều không? Tất nhiên là có chứ, buồn cho mình và buồn cho người. Vào thờ điểm năm mới sắp đến, tôi cũng chẳng muốn nhắc đến những chuyện buồn phiền trong năm qua làm gì nhưng nghĩ lại, thì có lẽ tôi nên ngẫm mà hành động cho đúng. Phải vậy không? :)

2010, một năm mà tôi đã có trong tay nhiều thứ rồi lại để vuột mất đấy thôi.. Đã bao giờ tôi đã nắm giữ được hạnh phúc chưa nhỉ? Có lẽ là rồi nhưng hoặc là không hay biết hoặc là không biết cách nắm giữ. Tôi đã từng hạnh phúc, tôi đã từng được bình yên trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Và bây giờ.. Tôi không buồn nhiều, chỉ thấy tiếc :) Chắc là đã cố gắng nhưng sức tôi chỉ đến đó. Thôi thì đã qua rồi, đã được và cũng đã mất rồi. Đành đứng dậy, mỉm cười và bước đi vậy. Phía trước đang còn rất nhiều điều tốt đẹp mà tôi phải đi tìm, nắm lấy và học cách giữ lấy nó, không bao giờ để vuột khỏi tay nữa… Năm mới, tôi muốn mình phải thật mạnh mẽ, đủ can đảm để đối mặt với tất cả thử thách, muốn mình hãy cười thật nhiều, không khóc vì những chuyện ngớ ngẩn nữa :)

Nghĩ về bạn bè, tôi lại thấy buồn hơn bao giờhết. Đã có lúc hiểu nhầm, cãi nhau rồi làm lành những vẫn thấy tiếc khi chưa thể hiểu được nhau. Có lẽ thời gian sẽ gắn kết chúng ta :) Và cũng trong tình bạn, tôi đã được biết thêm nhiều bí mật nho nhỏ, những tình cảm lớn hơn bạn bè. Có lẽ con người ta khi say thường nói thật.. Nhưng tôi không hề muốn chuyện đó xảy ra chút nào. Chúng ta là bạn. Hãy tin vào điểu đó. Đừng buồn nhiều vì tất cả chúng ta đều đang kiếm tìm một điều gì đó thiêng liêng hơn chứ không phải như điều bạn nói! Hãy tin tôi. Tôi không hề muốn làm ai buồn cả.

 

Tôi vẫn muốn viết một chút về gia đình bé nhỏ của tôi. Là gia đình nhỏ trong đại gia đình mà tôi luôn yêu thương, trân trọng. Cảm ơn bố mẹ, cảm ơn chị, em.. đã cho con một gia đình đầy tình yêu thương :) Con yêu tất cả mọi người. Gia đình là nơi bình yên nhất mà con biết nhưng cũng không ít lần con bực chị, cáu em mà nhăn nhó luôn với bố mẹ :) Con xin lỗi nhưng thực sự đôi khi con chỉ như con điên muốn nổi điên lên với tất cả mọi người. Hìhì. Năm mới con chúc gia đình mình luôn mạnh khoẻ, vạn sự như ý và luôn là chỗ dựa tinh thần lớn nhất cho con :X

Năm 2010 này, nguyện vọng lớn nhất vẫn là đậu Đại học nguyện vọng 1 vào ngôi trường tôi mơ ước. Chúc cho các bạn của tôi đều nỗ lực hết mình và đạt được kết quả cao nhấttrong những kì thi sắp tới! 93-ers fighting!!! Chúc cho các bạn sẽ đậu Đại học nguyện vọng 1 :D . Hehe. Chúc mọi người thành công! :x

Cuối cùng xin chúc tất cả các anh, chị, em, bạn bè gần xa lời chúc năm mới bình an!Quên đi những điều không vui trong năm cũ và cố gắng hết mình trong năm mới này nhé! Yêu tất cả mọi người! Năm mới thắng lợi mới :)

HAPPY NEW YEAR! :*

♥Tép♥

Trang sau »

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.